Cưới vợ xấu là Bất tài,
Cưới vợ đẹp là Bất hạnh.
Bị vợ bỏ là Bất lực,
Bị ế vợ là Bất trí.
Có vợ bé là Bất nhân.
Giựt vợ người ta là Bất lương.
Vợ li dị là Bất cần
Li dị vợ là Bất lợi
Vợ ghen nhưng làm thinh là Bất chấp.
Vợ chồng yêu nhau mãi mãi là Bất tử.
Vợ chồng cải lộn là Bất hoà.
Vợ giận nhưng không nói là Bất hợp tác.
Vợ chống giận nhau là án binh Bất động.
Vợ chồng đánh nhau là Bất phân thắng bại.
Bị vợ đánh mỗi ngày mà không sợ là Bất khuất.
Ý của vợ là Bất di bất dịch.
Áo vợ mặt thì Bất luận
Cơm vợ nâú thì Bất kiếu.
Đồ đạt của vợ là Bất động sản.
Em gái vợ là Bất khả xâm phạm.
Khen gái đẹp trước mặt vợ là Bất tiện.
Vợ được người ta khen là Bất ổn.
Vợ không cho lại gần là Bất thường.
Vợ không cho ngủ chung là Bất mãn.
Léng phéng mà vợ bỏ cho qua là sự Bất quá tam
Bị vợ bắt quả tang (với ẻm) là thiên Bất dung tha.
Vì vợ mà thi rớt là Bất đạt.
Vì vợ mà bỏ bạn là Bất tín
Vì bạn mà không thương vợ là Bất công
Vì vợ mà bỏ cha là Bất hiếu.
Vì cha mà phụ vợ là Bất nghĩa
Vì tiền mà xem thường cha mẹ vợ là Bất kính.
Lương tháng đưa hết cho vợ là luật Bất thành văn.
Tiền đưa cho vợ so với tiền vợ đưa cho luôn là Bất đẳng thức.
Nói chung: chuyện lấy vợ là chuyện Bất đắt dĩ
nhưng lại là chuyện Bất khả kháng ./.
Không rõ tên tác giả này là ai nhưng đọc cũng hay hay... bởi vì đại đa số (một số ý chưa chính xác lắm) cái ý đã là cái lý có chân , ai cũng biết nhưng không nói ra, mà đã tập hợp được hết 36 trường hợp có cùng chữ Bất có dính dáng đến Vợ thì quả sư phụ này quan tâm đến vợ số dzách và cũng thuộc loại chẳng sợ vợ nên không chạy dài bởi vì vợ chưa bảo chạy (đợi lệnh nên không dám chạy - kha kha)
CLICK TIẾP VÀO BÀI ĐĂNG CŨ HƠN (CUỐI DƯỚI TRANG) ĐỂ MỞ NHỮNG TRANG VỀ TRƯỚC XEM BÀI VIẾT TAM THẬP LỤC KẾ RẤT HAY.
30 tháng 6, 2009
TAM THẬP LỤC BẤT
27 tháng 6, 2009
ALBUM DU LỊCH VŨNG TÀU
VỀ VỚI VŨNG TÀU VUI VỚI NHÉ!
Vũng nước nơi Tàu neo bến đậu
Sao trời biển rộng Bãi Trước, Sau.
Núi trơ gan đá, cùng tuế nguyệt
Sóng vỗ rập rình, thắm biển xanh.
Lồng lộng đất trời, tươi nắng gió,
Dung dăng đường lộ, chạy co quanh.
Thảnh thơi hóng gió, bơi cùng sóng
Ngồi ngắm chân trời, thỏa tự do.
Nơi chốn thần tiên thường vắng vẻ
Bình an, tĩnh lặng hết âu lo.
Tượng Chúa dang tay, ôm biển rộng
Thiền môn thanh tịnh, toạ non xanh.
Hương khói anh hùng thơm núi sông
Đền Thánh lưng đồi hướng biển đông.
Tưởng Bạch Đằng Giang, hay Bến Vân Đồn...
Uy linh vọng tưởng tâm hồn.
Núi sông hùng vĩ trường tồn thiên thu.
Lặng trông đôi phút lãng du...
Ngụp trong biển mát đùa cùng sóng reo.
Núi cao chẳng mỏi khi trèo,
Nhờ vui hay bởi khí trời trong veo.
Tỉnh lặng lắng nghe hồn biển núi,
Rong chơi cho đã phố đông vui.
Dạo biết bao lần đâu biết mỏi,
Bơi rồi lại muốn mãi mê bơi.
Bãi cát trắng phau, xanh biển ngọc
Trời xanh hoà cùng biển trong xanh.
Gió mát vi vu, tươi ánh nắng,
Đồi núi chập chùng, phố xá chen.
Đêm lại phố vui, lấp lánh đèn
Người dạo, kẻ mua dung dăng...vui vẻ...
Non nước thần tiên tươi mát mẽ
Về với Vũng Tàu chơi với nhé!
Du khách thoả mong phơi nắng gió
Dạo phố phường vui thoả tự do./.
VIỄN THI CƯ SĨ
26 tháng 6, 2009
KIM TRÂM'S GALLERY
Tặng hai con thương yêu Kim + Trâm
Nét bút đầu đời con vẽ cha vẽ mẹ
Vẽ cảnh đồng quê, mái ngói sân trường.
Vẽ nhịp cầu tre, bến nước quê hương.
Vẽ áo mới cùng tiệc vui tuổi mới,
Vẽ hồn nhiên những suy nghĩ yêu thương.
Con như khám phá trong từng nét vẽ
Màu mực tô sáng hơn cả đời thường.
Dù nét bút buổi đầu không theo ý nghĩ
Màu sắc đơn sơ chưa toát hết tư duy.
Nhưng con thấy sắc màu như tuyệt mỹ.
Xanh lá tươi hoa sáng lạn chân trời.
Mặt trời đỏ nhẻn môi cười bên mây trắng
Bạn bè vui, đùa dưới nắng sân trường.
Tươi ngói đỏ bên hàng cây xanh mát.
Con như thấy tâm hồn đang ca hát
Nhộn nhịp reo vui như cánh én xuân về.
Không biết mỏi dưới trời xuân lộng gió.
Gom góp yêu thương xây tổ ấm dưới hiên nhà.
Từng nét vẽ mẹ cha, bè bạn.
Con vẽ mãi không bao giờ biết chán.
Lòng con vẽ trong tình thương lai láng,
Nặng yêu thương nên cố ráng đẹp hơn
Để tặng mẹ, tặng cha, tặng bà, tặng bạn...
Tâm trí trẻ, ôi! chân trời tươi sáng.
Vui vẽ hồn nhiên chan chứa yêu đời.
Con hãy vẽ để đẹp đời con nhé!
Vẽ đẹp quê hương vẽ để sáng hồn người.
VIỄN THI CƯ SĨ
25 tháng 6, 2009
VƯỜN LAN
PHONG LAN VỚI NHO GIA
Trần gian vương giả nhất chi lan
Khoe sắc hồn nhiên giữa thế gian.
Toả hương thơm ngát hồn vô ngã
Ẩn dật thanh cao kiếp nở tàn.
Quân tử thanh bần an lạc đạo,
Cơ hàn chi quản nệ gian nan.
Rễ, lá thanh tao lòng kẻ sĩ,
Sắc, hương tri thức biện tâm can.
VIỄN THI CƯ SĨ
ALBUM DU LỊCH SUỐI TIÊN
TỨC CẢNH SUỐI TIÊN
Suối Tiên lớn và đẹp thật tuy vậy cần phải hơn nữa mới xứng tầm mong đợi.
Nhân gian tìm sướng ước lên trời
Chán đời ta đến chốn Tiên chơi
Tìm Suối nơi Tiên thường ghé tắm
Yên vui ngồi nghỉ chốn thảnh thơi.
Không biết Tiên đâu sao chẳng thấy?
Mà toàn đông đúc lắm tây ta.
Suối thì thoảng thoảng vị phù sa
Có lẽ Tiên thấy người đông quá
Vấy bẩn Hồ Tiên lẫn Suối Tiên.
Suối Tiên ở giữa chốn phàm trần,
Đùn đục nước phèn dám rữa chân.
Thế nhân hay ước điều nhân thế.
Dựng cảnh nguy nga, xây đền đài tráng lệ...
Mê cảnh phàm trần ngỡ Cảnh Tiên
Xem thế vẫn thường, thế vẫn chưa
Hãy gắng đắp xây hơn thế nữa,
Dời núi khai sông, trồng nhiều hoa quí.
Đền vàng điện ngọc, nước pha lê.
Lung linh cảnh trí siêu phàm tưởng.
Trong sạch nhiều hơn xứng Cảnh Tiên.
Suối Tiên tắm sạch ở phần hồn.
Xoá bỏ ưu phiền người khắp chốn.
Nơi nông thôn nắng mưa cơ cực,
Nẽo phồn hoa giành giật đua chen.
Thưởng cảnh giật mình thương nghĩ lại
Thương người, thương bạn, thương ta.
Giữa chốn trần gian mong ước sướng.
Hoá Tiên chơi giữa chốn Non Tiên.
VIỄN THI CƯ SĨ
23 tháng 6, 2009
BUỒN?
Nguyễn Công Trứ đâu cho mình là Phật tử
Mà nhiều lúc buồn vẫn ước hoá cây thông.
Thế mới biết ánh nhiệm màu Phật pháp
Hoá giải buồn vui cứu độ chốn nhân gian.
Buồn có phải là nữa vui trong cuộc sống,
Hà cớ sao buồn đến với ta chi?
Thì thôi nhé hãy làm thơ cùng ta nhé!
Buồn trong đời vui, mà chẳng biết buồn chi.
Thân thì vậy cứ mong vui cho đỡ mệt.
Đâu biết tình buồn cho thân mệt lắm buồn ơi!
Trong rét lạnh tiếng thông reo gió thổi.
Vẫn hiên ngang thông đứng vững trên đồi.
Khi nguyện ước tránh kiếp người thường bội bạc.
Làm cây thông cho tri giác thảnh thơi vui.
Chia tay nhé đừng để buồn vương trên ánh mắt,
Khi ta nghĩ về mùa xuân mang tâm hồn Di Lặc
Không gì cả, không buồn, không vui, không tất cả...
Hãy quên đi cho hơi thở hít vào,
Thở phào ra, cuốn phăng xả bỏ...
Chẳng tiếc chẳng thương, cũng chẳng ước mong gì.
Cho tất cả, chỉ biết cho tất cả...
Đừng cầu mong, đừng thương tiếc luyến lưu gì.
Hỏi lúc ấy chẳng biết buồn còn ở lại,
Để cùng ta thong thả viết thơ chơi?
Thế mới biết buồn vui thường bội bạc.
Hay trêu ngươi cho thân khổ bởi mong vui.
Chia tay nhé hỡi nỗi buồn... vui ... nhé.
Cho lãng du vào trong gió thổi vi vu...
VIỄN THI CƯ SĨ
22 tháng 6, 2009
DU LỊCH BĂNG ĐĂNG CÁP NHĨ TÂN
TỪ BI HỶ XẢ
Đời là mộng thân đi trong cảnh mộng
Trăm năm rồi bỗng thoắt hoá hư không.
Đời là sống ai cũng mến yêu cuộc sống
Thương đời nhiều càng thấu hiểu nghĩa" Từ Bi".
Chân rảo bước khắp con đường thiên lý
Mắt ngàn phương ngắm vạn cảnh khóc cười.
Gian nan lắm chen giữa đời cơ cực,
Hạnh phúc giàu sang phú quí vinh hoa.
Cố cho lắm kẻ giành người giựt.
Người có người không- kẻ khó kẻ giàu.
Lắm kẻ sướng vui cũng khối kẻ buồn đau.
"Buồn hay vui cũng là nhân chuốc sầu"! (Kinh A-di - đà)
Ai chiến thắng nếu không người thất bại
Khối người thua đâu phải bất tài.
Vinh quang kia hạnh phúc nổi gì đâu? ( ...Lão Tử)
Niềm kiêu hãnh cũng tàn theo năm tháng,
Hoa nở rồi tàn nhan sắc sẽ tàn phai.
Giận hờn chi lắm chuyện đúng sai,
Ai ai rồi cũng có vài ba lần nhầm.
Hãy nên nhớ hai từ "Hỷ Xả".
Sống vô tư thanh thản hồn nhiên!!!
Nhưng phải biết đúng sai và trọng điều chân lý.
VIỄN THI CƯ SĨ
8 tháng 6, 2009
CUNG NGHINH XÁ LỢI PHẬT
Các bảo tháp nhỏ chứa 16 viên ngọc xá lợi được đặt thờ tại chùa Giác Quang.
Thầy Thích Nguyên Ngọc, phó trụ trì chùa Giác Quang cho biết: Trong lần cung nghinh này sẽ rước 10 viên ngọc xá lợi của đức Phật. Số ngọc này có hình tròn, kích thước cỡ hạt đậu. 6 viên ngọc xá lợi còn lại là của ba bậc Thánh tăng gồm xá lợi Phất, Mục Kiền Liên và Sivali.
Số ngọc xá lợi được cung nghinh lần này là do Hòa thượng Thích Tịnh Giác cúng 3 viên xá lợi Phật; Hòa thượng Plad Charoor tại Thái Lan cúng 3 viên xá lợi Phật. Riêng Thượng tọa Thích Pháp Chất (viện chủ của Thiền viện nguyên thủy ở quận 2, TPHCM) hiến cúng 4 viên ngọc xá lợi Phật và 6 viên ngọc xá lợi của các Thánh tăng.
Ngọc xá lợi Phật sẽ được rước đến chùa Bái Đính (Ninh Bình) 6 viên, còn 4 viên sẽ được an vị tại chùa Quán Sứ (Hà Nội). Riêng ngọc xá lợi của các Thánh tăng mỗi chùa sẽ được cung thỉnh 3 viên để thờ phụng.
Thầy Thích Nguyên Ngọc cầu nguyện trước xá lợi Phật và các Thánh tăng.
Thầy Thích Nguyên Ngọc cho biết, số xá lợi trên được rước về chùa Giác Quan từ ngày 1/6. Ngày hôm nay 5/6 sẽ tổ chức cho Phật tử chiêm bái. Sau đó sẽ tiến hành lễ nhập tháp và niêm phong ấn. 3 giờ sáng ngày 6/6, Ban tổ chức sẽ dùng chuyên cơ đặc biệt cung nghinh ngọc xá lợi ra Hà Nội.
Được biết lễ cung nghinh ngọc xá lợi này sẽ có hàng ngàn người tham dự.
Xá lợi hình tròn nhiều màu sắc của Đức Phật
Xá lợi của Thánh tăng Xá Lợi Phất
Xá lợi của Thánh tăng Sivali
Xá lợi của Thánh tăng Mục Kiền Liên
****************************************
NGỌC XÁ LỢI - BÍ ẨN CHƯA ĐƯỢC KHÁM PHÁ
Đó là những tinh thể đủ màu sắc, long lanh như ngọc, rắn như kim cương, búa đập không vỡ, lửa thiêu không cháy, được tìm thấy trong tro hài cốt của một số nhà tu hành đắc đạo.
Cho đến nay, khi nền khoa học kỹ thuật của nhân loại đã phát triển ở trình độ cao, các viên xá lị vẫn tồn tại như một bí ẩn.
Bảo vật của nhà Phật
"Xá lị" là phiên âm của từ "sarira" trong tiếng Phạn, nghĩa đen là “những hạt cứng”. Theo ghi chép trong lịch sử Phật giáo, khi Phật tổ Thích Ca Mâu Ni viên tịch, các tín đồ đã đem thi hài đi hỏa táng. Sau khi lửa tàn, họ phát hiện trong tro có rất nhiều tinh thể trong suốt, hình dạng và kích thước khác nhau, cứng như thép, lóng lánh và tỏa ra những tia sáng muôn màu, giống như những viên ngọc quý. Họ đếm được cả thảy 84.000 viên, đựng đầy trong 8 hộc và 4 đấu. Nó được đặt tên là xá lị, là bảo vật của Phật giáo.
Những năm gần đây, lịch sử Phật giáo và giới khoa học đã ghi lại khá nhiều trường hợp các vị cao tăng sau khi viên tịch, hỏa thiêu đã để lại xá lị. Tháng 12/1990, Hoằng Huyền pháp sư ở Singapore viên tịch, sau khi thi thể được hỏa thiêu, người ta phát hiện thấy trong phần tro của ngài có 480 hạt cứng, loại cỡ như hạt đỗ tương, loại nhỏ bằng hạt gạo, trông gần như trong suốt và tỏa sáng lấp lánh như kim cương. Sau khi phân tích, các nhà nghiên cứu đã xác định rằng đó chính là xá lị.
Tháng 3/1991, Phó hội trưởng Hội Phật giáo Ngũ Đài Sơn, ủy viên thường vụ Hội Phật giáo Trung Quốc, sau khi viên tịch đã được hỏa táng theo tâm nguyện của ngài. Trong tro có tới 11.000 hạt xá lị, đạt kỷ lục thế giới từ trước đến nay về những trường hợp xá lị được ghi nhận chính thức.
Viên xá lị có thể to như quả trứng vịt, đó là trường hợp của pháp sư Khoan Năng, vị trụ trì Tây Sơn Tẩy Thạch am ở huyện Quế Bình, tỉnh Quảng Tây, Trung Quốc. Ngày 27/9/1989, ngài viên tịch ở tuổi 93. Sau khi hỏa thiêu, người ta tìm thấy trong tro hài cốt 3 viên xá lị màu xanh lục, trong suốt, đường kính mỗi viên lên tới 3-4 cm, tựa như những viên ngọc lục bảo.
Trái tim thành xá lị
Trong một số trường hợp, xá lị chính là bộ phận nào đó của cơ thể không bị thiêu cháy. Tháng 6/1994, pháp sư Viên Chiếu, 93 tuổi, trụ trì chùa Pháp Hoa (núi Quan Âm, tỉnh Thiểm Tây, Trung Quốc) trong một buổi giảng kinh tối đã nói với các đệ tử: "Ta sẽ để lại trái tim cho chúng sinh". Sau đó vị sư nữ này ngồi kiết già và viên tịch.
Theo đúng pháp quy của nhà chùa, các đệ tử đặt thi thể bà lên một phiến đá xanh, xếp củi chung quanh và hỏa hóa. Lửa cháy sáng rực suốt một ngày một đêm. Trong đống tro nguội, các đệ tử thu được 100 viên xá lị to nhỏ khác nhau. Có viên thì hình tròn (xá lị tử), có viên lại nở xòe ra như những bông hoa (xá lị hoa). Những bông xá lị hoa trông rất đẹp, lóng lánh như những bông hoa tuyết, chung quanh còn được giát bằng những hạt xá lị nhỏ cỡ hạt gạo, sắc đỏ, vàng, lam, nâu... hết sức kỳ diệu.
Nhưng điều kỳ diệu hơn cả là trái tim của bà không hề bị thiêu cháy. Sau khi ngọn lửa tắt, trái tim vẫn còn mềm, nóng, rồi mới nguội dần và cứng lại, biến thành một viên xá lị lớn, màu nâu thẫm. Khoảng 100 đệ tử có mặt trong lễ hỏa táng đã tận mắt chứng kiến hiện tượng lạ lùng đó.
Theo lời kể lại, pháp sư Viên Chiếu là người từ bi, tính tình điềm đạm và ôn hòa, thường ngày bà chỉ ăn rất ít. Chùa Pháp Hoa đã cho người mang những viên xá lị đó đến giao lại cho Hội Phật giáo tỉnh Thiểm Tây.
Khoa học còn "bó tay"
Vài chục năm trở lại đây, giới khoa học bắt đầu tìm cách giải thích những hiện tượng huyền bí được nhà Phật nói đến trong kinh điển. Thế nhưng khi bắt tay vào nghiên cứu hiện tượng xá lị, họ đã gặp không ít trở ngại.
Trước đây, người ta không tin là có xá lị Phật tổ. Mãi đến năm 1997, ông Peppé người Pháp khi tiến hành khảo cổ tại vùng Piprava, phía nam Népal, đã tìm thấy những viên xá lị đựng trong chiếc hộp bằng đá. Trên hộp có khắc những văn tự Brahmi, nội dung như sau: “Đây là xá lị của đức Phật. Phần xá lị này do bộ tộc Sakya, nước Savatthi phụng thờ”. Khám phá này đã chứng minh: Những gì được ghi trong kinh Trường A Hàm và một số kinh sách khác về việc phân chia xá lị đức Phật thành 8 phần cho 8 quốc gia cổ đại khi Phật nhập Niết bàn là có thật. Điều kỳ lạ là trải qua hơn 25 thế kỷ, xá lị đức Phật vẫn còn nguyên vẹn, lấp lánh màu sắc.
Về sự hình thành của những viên xá lị, cho đến nay vẫn tồn tại nhiều cách giải thích khác nhau. Các nhà xã hội học cho rằng, do thói quen ăn chay, thường xuyên sử dụng một khối lượng lớn chất xơ và chất khoáng, quá trình tiêu hóa và hấp thu rất dễ tạo ra các muối phosphate và carbonate. Những tinh thể muối đó tích lũy dần trong các bộ phận của cơ thể và cuối cùng biến thành xá lị.
Tuy nhiên, giả thuyết này không đủ sức thuyết phục. Bởi lẽ số người ăn chay trên thế giới có tới hàng trăm vạn, nhưng tại sao không phải ai khi hỏa táng cũng sinh xá lị? Số người theo đạo Phật cũng nhiều vô kể, thế nhưng tại sao trong cơ thể những tín đồ bình thường lại không có xá lị?
Một số nhà khoa học cho rằng, có thể xá lị là một hiện tượng có tính bệnh lý, tương tự như bệnh sỏi thận, sỏi bàng quang, sỏi mật... Giả thuyết này cũng khó đứng vững. Bởi vì, sau khi đưa xác đi thiêu, trong phần tro của những người mắc các chứng bệnh kể trên không hề phát hiện xá lị. Mặt khác, những cao tăng có xá lị thường sinh thời thường rất khỏe mạnh, tuổi thọ cũng rất cao.
Nhà Phật cũng có những quan điểm riêng về vấn đề xá lị. Quan điểm thứ nhất cho rằng xá lị là kết quả của quá trình tu hành và khổ luyện. Quan điểm thứ hai cho rằng đó là kết quả của quá trình tu dưỡng đạo đức, chỉ xuất hiện ở những người có tấm lòng đại từ đại bi, luôn làm việc thiện.
Tuy nhiên, cuối cùng thì xá lị đã được hình thành như thế nào? Thành phần của nó ra sao? Chẳng phải kim loại, chẳng phải phi kim, cũng chẳng phải kim cương, lục bảo, chỉ là tro cốt còn lại của người tu hành sau khi hỏa táng; vậy mà sao đốt không cháy, thậm chí vẫn sáng lấp lánh màu sắc, thách thức với thời gian, chẳng mảy may hư hỏng...? Hàng loạt câu hỏi như vậy cho đến nay vẫn chưa có lời giải đáp.
6 tháng 6, 2009
5 tháng 6, 2009
NGÀY MÔI TRƯỜNG THẾ GIỚI
Nhưng bởi báo Tuổi Trẻ Khóc chưa ra lò. Thôi thì đành gởí báo TUỔI TRẺ CƯỜI để Quí báo xem xét đăng tạm ở mục nào đó coi như cũng là chia sẻ nổi buồn loài voi cùng độc giả yêu môi trường.
Xin Ban biên tập xem xét, tôi xin cảm ơn!
thơ XÓT 5 CON VOI
Rừng cây rủ lá cỏ úa màu
Năm con voi chết nghĩ mà đau!
Rừng vắng còn nghe... oai tiếng rống
Suối sâu phun nước... nữa còn đâu.
Chỉ giận con người sao hờ hững
Nổi đau voi chết mấy ai sầu?
Bả chuột chết voi ai có tội
Cảnh này còn diễn đến bao lâu?
Ngày xưa voi chết có voi sầu
Nay năm voi chết hỡi còn đâu!
Chốn thiêng mất chúa... buồn quạnh quẽ
Chuối rừng chín rục... nghĩ mà đau.
Mang tiếng con người yêu loài vật
Lại gieo độc hại thế mới đau.
Phen này bỏ bạc mua voi khác? (qua Lào, Inđô hoặc Ma lai mà mua)
Hoặc đắp tượng xi (măng)...có khác đâu.
VIỄN THI KƯ SỸ
2 tháng 6, 2009
KỸ NIỆM MỘT MÙA THI
XEM ĐỒ CHƠI CỦA TÂY SAO MÌNH THẤY THÍCH QUÁ - THẾ HỆ MAI SAU HÃY CỐ GẮNG CHƠI CỠ NÀY TRỞ LÊN NHÉ!
1 tháng 6, 2009
HOÀNH MI LÃNH ĐỐI THIÊN PHU CHỈ- THỦ PHỦ CAM VI NHŨ TỬ NGƯU: TRỢN MẮT XEM KHINH NGÀN LỰC SĨ - CÚI ĐẦU LÀM NGỰA CÁC NHI ĐỒNG
Vào rạng sáng ngày 1-6-1942, bọn phát xít Đức bao vây làng Li-đi-xơ (Tiệp Khắc), chúng bắt 173 người đàn ông, 196 người phụ nữ và trẻ em. Tại đây, chúng đã tàn sát dã man 66 người và đưa 104 em thiếu nhi vào trại tập trung, 88 em đã bị chết trong các phòng hơi độc, 9 em khác bị đưa đi làm tay sai cho bọn phát xít. Làng Li-đi-xơ không còn một bóng người.
Hai năm sau, ngày 10-6-1944, bọn phát xít Đức lại bao vây thị trấn Ô-ra-đua (Pháp), chúng dồn 400 người vào nhà thờ, trong đó có nhiều phụ nữ và hơn 100 trẻ em, phóng hỏa đốt cháy một cách thảm thương.
Căm phẫn trước tội ác dã man của bọn phát xít Đức, cả loài người tiến bộ trên toàn thế giới kịch liệt lên án và đấu tranh để tiêu diệt chủ nghĩa phát xít. Sau khi phát xít Đức bị đánh bại, nhà nước Tiệp Khắc lúc bấy giờ đã cho xây dựng lại làng Li-đi-xơ và Đài tưởng niệm để ghi sâu tội ác của bọn phát xít. Tháng 12-1949, Liên hiệp Hội phụ nữ Á Phi họp ở Bắc Kinh (Trung Quốc) đã đề nghị và được Liên đoàn phụ nữ Dân chủ thế giới chọn ngày 1-6 hàng năm làm ngày Quốc tế Thiếu nhi, nhằm nhắc nhở nhân dân toàn thế giới nhớ đến vụ thảm sát Li-đi-xơ và Ô-ra-đua của bọn phát xít, và hành động để bảo vệ và chăm sóc trẻ em.
Cuối năm 1967, Chủ tịch Hồ Chí Minh dẫn đầu Đoàn đại biểu Đảng và Chính phủ nước ta sang thăm Tiệp Khắc. Người đã đến đặt vòng hoa tại Đài tưởng niệm Li-đi-xơ. Người nói: “Chúng ta quyết tâm phấn đấu để cho trên toàn thế giới không còn có những cảnh thảm sát như ở Li-đi-xơ và Ô-ra-đua nữa, để cho con cháu chúng ta không bao giờ phải nếm mùi khủng khiếp của chiến tranh, để con cháu chúng ta lớn lên sung sướng trong hòa bình…”
Nhân dân ta sẽ không bao giờ quên những vụ thảm sát dã man của đế quốc Mỹ tại Sơn Mỹ (Quảng Ngãi); Bình An, Tây Sơn (Bình Định); Thạnh Phong (Bến Tre) hay vụ B52 ném bom vào khu phố Khâm Thiên (Hà Nội) và hàng loạt vụ rải chất độc hóa học có tính chất hủy diệt xuống các làng mạc miền Nam trong những năm chiến tranh, mà hậu quả đến nay vẫn còn hằn sâu trong mỗi người. Hiện cả nước có trên 1 triệu trẻ em khuyết tật mà đa phần là nạn nhân của chất độc màu da cam.
ALBUM BÉ TRÂM VÀ BẠN
Cá theo Hán ngữ thì gọi là ngư 魚 phát âm là dư, trùng âm với từ dư 餘 mà dư có nghĩa là dư giả giàu có. Bởi vậy cá đồng nghĩa tượng cho sự dư giả giàu có. Cho nên trong phong thuỷ nội thất thường bài trí đặt một bể cá ở một vị trí thích hợp theo hướng nhà. Trong bể nuôi những cá cảnh có màu sắc phù hợp với nghề nghiệp tuổi tác của chủ gia. Số lượng cá nuôi trong bể cá luôn là con số lẽ hoặc là 3 hoặc là 5 hoặc là 9 con bởi số lẽ là số âm tượng trưng cho âm tính tức có sự sinh sôi nảy nở. Ngoài nuôi bể cá thông thường các trường phái hội hoạ cũng hay vẽ cá thể hiện cho đắc tài đắc lộc. Thường thì những bức tranh có hình 9 con cá chép to đẹp đang đùa giỡn cùng nhau có 8 con màu đỏ một con màu đen. Thể hiện cho quanh năm làm ăn dư giả, ngoài ra cá còn là loài cá vượt vũ môn hoá thành rồng thể hiện cho sự đổ đạt vinh hiển, con cháu học hành đổ đạt làm quan. Chín con cá tương lai sẽ là chín con rồng, tương trưng cho sức mạnh là sự hài hoà vần vũ giao thoa giữa trời đất, mưa thuận gió hoà là ăn thuận lợi. Ngoài ra hiện nay người ta còn nuôi cá La Hán, cá Rồng ... là những loài cá mà người ta cho là sẽ mang tài lộc vào nhà, tự nhiên nuôi con cá để cho đẹp của đẹp nhà ấy vậy mà cũng tự nhiên trở thành tỷ phú hồi nào không hay... chẳng hiểu tại làm sao? Vì vậy chơi cá cảnh đã có lúc trở thành những cơn sốt nuôi cá cảnh. Với mong uớc để trở thành tỷ phú tôi cũng sưu tầm cá cảnh quí hiếm và dựng phim để được đắc tài đắc lộc. Toàn cá quí không thôi nha, cá giải nhất, giải nhì ở các giải thi cá cảnh thành phố và quốc tế. Đầu năm nghe nhạc Happy new year xem cá cảnh thì thế nào chúng ta cũng dư của cả thôi nhé. Chúc các bạn trở thành triệu phú, tỉ phú cả lên.
30 tháng 5, 2009
Trang Tử yết kiến vua nước Lỗ là Ai Công. Ai Công nói:
- Nước Lỗ của ta có nhiều nho sĩ, song không ai được như tiên sinh.
Trang Tử đáp:
- Tôi lại thấy nước Lỗ rất ít nho sĩ.
Ai Công cả giận mà rằng:
- Khắp nước Lỗ của ta, người mặc áo nho sĩ rất nhiều. Sao ngài lại bảo là ít?
Trang Tử từ tốn trả lời:
- Thần nghe nói nhà nho nào đội mũ tròn thì biết xem thiên văn. Người nào đi giày vuông lại thông tỏ địa lý. Còn ai đeo ngọc quyết trên cổ là biết xử sự, quyết đoán. Bây giờ muốn biết trong số ấy ai là người có thực tài, nhà vua hãy ban một sắc lệnh: Kẻ nào không phải nhà nho thật sự mà ăn mặc như trên thì sẽ bị xử chém.
Nghe lời Trang Tử, Lỗ Ai Công liền ban lệnh đúng như vậy. Chỉ sau ít ngày, cả nước Lỗ không ai dám mặc y phục nhà nho nữa. Duy nhất có một ông lão mặc y phục nhà nho chỉnh tề đến trình diện nhà vua. Lỗ Ai Công liền cho mời vào hỏi việc nước. Quả nhiên ông lão đó học vấn rất uyên thâm, đúng là một nhà nho chân chính.
Lỗ Ai Công thán phục cách thử tài này lắm, bèn hỏi Trang Tử:
- Sao ngài có cách thử tài thần diệu thế? Giúp ta không tốn mấy công sức mà phân biệt được ngay thật giả.
Trang Tử cười mà nói rằng:
- Tâu bệ hạ! Có gì ghê gớm đâu. Thần chỉ học cách làm của một nước láng giềng thôi. Mấy năm vừa qua nước họ cũng xuất hiện nhan nhản tiến sĩ. Nhưng đến khi một quan chức cấp cao yêu cầu đã là tiến sĩ thì phải xuất trình công trình khoa học. Vậy là chỉ có vài chục phần trăm xuất trình được. Số còn lại đều là tiến sĩ mua, tiến sĩ… giấy cả!
Lỗ Ai Công nghe xong liền gật gù:
- Nếu vậy thì ta cũng đỡ xấu hổ. Có điều là đã đến lúc phải thắt chặt lại kỷ cương học tập. Kẻo sẽ di hoạ đồ giả về sau!
* Chuyện đúng quá phải không các bạn. Thuở đời nay cũng lạ, có quá nhiều tiến sĩ, thạc sĩ mà khi đưa cho cuốn SaiGon Times là đọc không được trang nào, chả hiểu mô tê gì sất. Thế mà vẫn hãnh diện...Lấy đâu ra công trình khoa học cho xã hội.
VẪN THẤY BÊN ĐỜI CÒN CÓ EM
VẪN THẤY BÊN ĐỜI CÒN CÓ EMVẫn thấy bên đời còn có em.
Tấm lòng em như lá kia còn xanh.
Rừng ơi hãy giữ cho bền nhé,
những cành hoa phai quá không đành.
Vẫn thấy em cười đùa đó đây.
Mái nhà năm xưa tóc em còn bay.
Gặp nhau giây phút trong đời ấy,
nỗi gì bâng khuâng níu chân hoài.
Em đã đến nơi này tựa như cánh én
dịu dàng trao chút hương hoa mùa xuân.
Nhớ gì mà nắng vàng cánh rừng,
thương ai mà sương khuya vội vàng buông.
Chiều nay bên trời xao xuyến,
còn em trong từng nhớ thương.
Mỗi vết thương lành, một nỗi vui.
Mắt cười mênh mông giữa đôi bàn tay,
dù em khẽ bước không thành tiếng.
Cõi đời bao la vẫn ngân dài.
Đây là một trong những ca khúc đẹp nhất viết về giai nhân - một người con gái đẹp, và quan trọng, mang lại sự nhẹ nhàng và thanh thản trong tâm hồn người khác.
Bài hát này Trịnh Công Sơn viết cho bộ phim "pho tượng". Tác phẩm kể về một cô y tá hết lòng cứu chữa một thương binh, khi biết anh là một nhà điêu khắc với khát khao sáng tạo, và đôi tay anh bị bỏng nặng... Bằng tình thương của cô y tá, anh đã được cứu chữa, và tạc nên rất nhiều bức tượng của các đồng đội, anh được sống với niềm đam mê của mình, anh chưa từng được sống như thế... Trong đó, có một bức tượng rất đặc biệt, của cô y tá, bức tượng mà anh đã tạc nên với tất cả lòng biết ơn, và cả một tình yêu nhen nhóm của anh dành cho cô gái. Bức tượng sắp hoàn thành, thì cô gái phải đi, với lời hứa: " Em sẽ quay lại, nhất định em sẽ quay lại để nhìn tượng của mình đẹp như thế nào"
Nhưng, chiến tranh.... Cô gái đã mãi mãi không quay trở lại...
Cô gái đã để lại một khoảng trống quá lớn trong tâm hồn chàng trai. Nhưng, nỗi đau đó không bi lụy, mà nó trong sáng, thánh thiện.
Em đã đến trong cuộc đời anh, rồi em lại ra đi.... Em như thiên sứ đến để xoa dịu vết thương, để anh sống có ý nghĩa, để anh biết mình được sống thật với đam mê.
Trong cuộc sống, việc ta gặp được một người nào đó, mà ta hết lòng yêu thương, rồi lại phải xa, với rất nhiều lý do, nên chăng, hãy coi đó là một chữ duyên. Hãy cảm ơn cuộc đời đã một lần mang họ đến trong cuộc đời ta. Cảm ơn cuộc đời đã cho ta sống những tháng ngày hạnh phúc, dù là ngắn ngủi.
Và ta chợt nhận ra rằng "mỗi vết thương lành một nỗi vui". Ừ, niềm vui có khi giản dị và rưng rưng đến bất ngờ...
29 tháng 5, 2009
MỘT NGÀY TRỜI NẮNG NÓNG
TIỀN ĐÂU - ĐẦU TIÊN
Nhớ ông bố tôi có dạy tôi hồi nhỏ câu chữ Nho:
" Hữu tiền đạo chơn ngữ
Vô tiền ngữ bất chơn
Bất tín đản khan diên trung tửu
Bôi bôi tiên khuyến hữu tiền nhân"
Nghĩa:
" Có tiền lời nói luôn đúng đạo
Không tiền câu nói trở nên sai!?
Không tin hãy nhìn nơi tiệc rượu
Chén chén cứ chúc kẻ lắm tiền"
Cảm hứng mới làm bài thơ này đọc cho vui.
Thế gian khổ sở cũng vì tiền
Không tiền ước có, có mơ tiên.
Nghèo khổ thiếu tiền đành đã chịu
Giàu sang lăn lộn chạy đảo điên.
Khổng Mạnh thời nay ai mấy biết
Thanh liêm đạo hạnh mấy hơn tiền
Lẽ phải đức nhân ai mấy trọng,
Chức quyền nhũng nhiêủ bởi do tiền.
***
Chữ Nho: trước mặt cũng chữ tiền
Điều gì trước nhất việc đầu tiên
Đầu tiên - tiền đâu rồi mới nói.
Không tiền nói lắm cũng như điên.
Ngẫm xét cổ nhân bày chữ nghĩa
Đồng âm nhắc nhở ý xỏ xiên.
Nhơ sạch đồng tiền nào có lỗi.
Hơn thua chỉ tại cách kiếm tiền.
***
Cuộc sống phần hơn lệ thuộc tiền
Lắm tiền ắt có cái mua tiên
Không tiền mới thấy đời rõ khổ,
Biết lấy tiền đâu cái đầu tiên.
Vẫn biết đồng tiền nuôi cuộc sống
Đừng quá bon chen quá đảo điên.
Ra sức chăm cây chờ hái quả,
Chớ quá tham lam luỵ vì tiền.
***
Xưa nay đời nể kẻ nhiều tiền
Mấy ai suy xét sự hung hiền.
Không tin hãy thấy nơi tiệc rượu,
Chén chén cụng ly kẻ lắm tiền.
Trọc phú cả tiền thường chơi trội,
Tham quan tiền lắm đốt như điên.
Trọng nghĩa tránh xa phường nịnh nọt
Ít tiền nhưng hãy sống ngang nhiên.
VIỄN THI CƯ SĨ- trích từ VIỄN THI THI TẬP
28 tháng 5, 2009
TẾT ĐOAN NGỌ MÙNG 5 THÁNG 5
ĐOAN NGỌ là cái tết truyền thống thứ hai trong năm âm lịch mà hầu hết người Việt Nam đều ăn - đặc biệt là ở nông thôn, là nơi hầu hết mọi người gắn bó với ruộng đồng qua canh tác và chăn nuôi quanh năm vất vả, nhọc nhằn. Đây là một dịp để họ nghỉ xả hơi. Về phương diện thời tiết, Tết Đoan Ngọ nhằm vào ngày mồng năm tháng năm âm lịch, thuộc tiết Đại Thử.[Thời tiết Rất Nóng] thường sinh ra một số bệnh liên quan đến sức nóng của vũ trụ.
Tháng năm âm lịch, theo lối tính 12 chi là tháng "Ngọ." Trên bầu trời đến tháng năm thì chuôi sao Bắc đẩu quay về Ngọ nên gọi tháng năm là "ngọ nguyệt."
Ngày 5 tháng năm gọi là Đoan Ngo. Vì chữ "Đoan" có nghĩa là chính, là thẳng, là mở đầu. Có khi gọi là Đoan Ngũ vì có hai số 5. Người ta còn gọi là Đoan Dương hoặc Trùng Ngũ. Gọi là Đoan Dương vì số 5 thuộc dương. Thời tiết vào dịp mồng 5 tháng năm rất nóng, ở Đông Nam Á châu (đặc biệt Trung Hoa và Việt Nam) đây là thời điểm khí hậu rất nóng, côn trùng và sâu bọ nở ra nhiều, nông dân cần phải tìm cách trừ diệt để bảo vệ cho sự canh tác, trồng trọt. Có lẽ vì sự kiện này mà người ta con xem Tết Đoan Ngọ là "ngày giết sâu bọ" (Bắc Phần Việt Nam)
CÁC SINH HOẠT TRONG NGÀY TẾT ĐOAN NGỌ
Tết này đến vào sau vụ mùa. Lúa nếp, bắp đậu và kê khá dồi dào. Nông dân nghỉ ngơi lấy sức. Tại một số tỉnh miền Trung Việt Nam người ta gọi là "ĂN MÙNG NĂM"
Người ta đã làm lễ cúng tổ tiên vào giờ Ngọ, và đi hái lá thuốc vào giờ ngọ (khi mặt trời đứng bóng). Vì tin rằng vào lúc giữa trưa ngày mồng 5-5 tất cả các thứ lá cây đều hấp thụ được một loại khí thiên nhiên nào đó và trở thành dược liệu trị được nhiều thứ bệnh thông thường
Dùng mắt trần nhìn lên mặt trời, vì tin rằng ánh sáng mặt trời vào thời điểm ấy cũng có tác dụng tốt đối với con mắt. Tại miền Bắc, vào ngày mồng Năm tháng Năm Âm lịch, nhiều nơi có tục lệ ăn trứng luộc, ăn kê (chè) bánh đa (bánh tráng). Người lớn cả nam lẫn nữ đều uống một chút rượu có hòa một chút hồng hoàng hoặc tâm thần đan gọi là để "giết sâu bọ" (có lẽ sợ vì khí hậu nóng bức quá mà con người hóa cuồng chăng). Đối với trẻ con, từ sáng sớm, khi chúng còn ngủ, người ta bôi vào thóp thở và ngực, vào rốn một chút hồng hoàng cũng nói là để "trừ khử trùng".
Hồng Hoàng hay Thư Hoàng là một vị đông dược, tên khoa học là "Realgar, Orpiment", tính chất ấm, cay. là một khoáng thạch có chứa chất A-sen, màu đỏ da cam, dùng để chữa các chứng kinh phong, kinh giật hoặc sốt kéo dài. Dùng bên ngoài thì chữa lở-ngứa, mụin nhọt và chửa các vết do rắn rết sâu bọ độc cắn.
LÁ MỒNG NĂM - TÁC DỤNG VÀ LỢI ÍCH
Lá hái vào ngày 5-5 thường gọi là lá Mồng Năm. Người bình dân và người nông thôn thường nấu nước lá uống hàng ngày, tác dụng đầu tiên là giải nhiệt, tiêu thực...
Theo truyền tụng dân gian, thì bất cứ loại lá nào nếu hái vào đúng giờ Ngọ ngày 5-5 đều là lá thuốc, nhưng thực tế, người ta chỉ quen hái một số lá nhất định, ở các rừng hoặc rú mà thôi. Chẳng hạn:
Lá Ngấy
Lá Bướm Bạc
Lá Vối
Lá Ổi
Lá Lốt
Lá Bạc Hà
Lá Thuốc Cứu [Ngãi Diệp]
Lá Nhân Trần
Lá Cỏ Xước
Lá Vông Vang
Bồ Công Anh
Ích Mẫu Leonurus heterophyllus]
Lá Mã Đề Xa tiền thảo -Plantago major]
Lá Mâm Xôi
Dây Hà Thủ Ô tức Dạ Giao Đằng
Lá Dâu
Lá Tre (đọt)
Lá Sâm Đất
Hái về phơi khô, trộn lại với nhau rồi chia thành từng bó nhỏ vừa nấu một nồi nước khoảng 10 lít cho cả nhà uống.
ĂN TẾT ĐOAN NGỌ TẠI CÀ PHÊ LÀNG TÔI
TRƯA VỀ ĂN CÚNG MÙNG NĂM Ở NHÀ BỐ
BUỔI CHIỀU HỌP LỚP 12D. ĐÚNG LÀ MỘT NGÀY ĂN TẾT.
ALBUM HỌP LỚP 12- RẤT TIẾC CHỈ CÓ MẤY CÁI DO HIẾU CHỤP RỒI BỎ ĐÂU MẤT HAY XOÁ MẤT RỒI. HỎI THÌ HIẾU BẢO KHÔNG BIẾT NỮA, CHẲNG BIẾT TẠI SAO? BẠN THẬT TỆ QUÁ!
